Sân Old Trafford – sân nhà của CLB bóng đá Manchester United (MU)

Sân vận động Old Tranfold

Sân Old Trafford là một sân vận động rất nổi tiếng trong bóng đá tại Old Trafford, Trafford, Manchester, Vương quốc Anh và chính là sân nhà của CLB bóng đá Manchester United F.C. với sức chứa lên đến con số 75,635 người. Sân Old Trafford là sân vận động bóng đá lớn đứng thứ 2 ở Vương Quốc Anh sau sân Wembley, và là thứ 9 ở châu Âu. Cách 800m từ Old Trafford Cricket Ground và nằm liền kề với trạm xe điện Old Trafford Metrolink.

1. Tổng quan 

Sân Old Trafford có biệt danh chính là “Nhà hát của những giấc mơ” do Huyền thoại Bobby Charlton đặt. Sân bóng được khánh thành vào năm 1910, Mặc dù từ những năm 1941 cho đến năm 1949, bị thiệt hại nặng nề do bom ở trong chiến tranh thế giới lần 2, MU lúc đó không có sân nhà để có thể thi đấu và phải đến thi đấu nhờ ở sân của Manchester City, trong vòng 8 năm. Sân Old Trafford đã trải qua vài lần mở rộng trong những năm 1990 và 2000 và bao gồm cả việc nâng cấp lại các gốc khán đài phía Bắc, Tây và Đông mà khi phục vụ trở lại đã đạt gần 80.000 chỗ ngồi. Trong tương lai có khả năng sẽ nâng cấp bổ và sung thêm góc khán đài ở phía Nam, ước tính sẽ lên đến 90.000 chỗ ngồi. Lượng khán giả đến sân đã có kỷ lục được ghi nhận ở năm 1939, khi lượng khán giả lúc đó là 76.962 người, xem trận bóng bán kết FA Cup giữa 2 đội Wolverhampton Wanderers và Grimsby Town.

Sân Old Trafford đã tổ chức trận bọng bán kết FA Cup, tổ chức World Cup năm 1966, Euro năm 1996 và cuối cùng là chung kết Champions League 2003. Nó cũng đã tổ chức bóng đá tại Thế vận hội Mùa hè năm 2012, bao gồm cả những trận bóng đá nữ cũng được tổ chức lần đầu tiên của lịch sử trên sân Old Trafford. Đội chủ nhà chính là Manchester United đã đặt kỷ lục thế giới với tận 20 lần vô địch NHA và mới đây cũng đã đạt cột mốc 2000 điểm tại giải Ngoại Hạng Anh.

2. Lịch sử

2.1. Những năm đầu tiên

Trước năm 1902, Manchester United đã được biết đến với cái tên là Newton Heath, ở suốt khoảng thời gian thời gian đó, các cầu thủ đầu tiên của CLB đã thi đấu ở sân North Road và sau đó chính là sân Bank Street ở Clayton. Tuy nhiên, cả hai đội lúc đó có điều kiện thi đấu cực kì tồi tệ, sân North Road thì nằm giữa toàn là sỏi đá và đầm lầy, trong khi ở sân Bank Street thì bị ô nhiễm khói bụi của những nhà máy lân cận. Vì vậy sau khi giải cứu được CLB khỏi việc phá sản năm 1909, chủ tịch mới của CLB ông John Henry Davies đã ra quyết định rằng sân Bank Street đã không phù hợp với 1 đội bóng đã từng vô địch First Division và FA Cup. Do đó, ông cũng đã tặng CLB một số tiền để xây dựng lại cho mình 1 sân vận động mới. Không muốn đồng tiền phung phí, Davies đã tham khảo địa hình xung quanh vùng Manchester, trước khi mua cho mình một mảnh đất liền kề Bridgewater Canal, ở cuối phía Bắc ở đường Warwick, Old Trafford.

2.2. Lịch sử của sân Old Trafford 

Old Trafford được xây dựng từ năm 1909 đến năm 1910, với tổng kinh phí 60.000 bảng. Sân vận động này được thiết kế bởi kiến trúc sư Archibald Leitch, người cũng đã thiết kế các sân vận động nổi tiếng khác của Anh Quốc.

Sân vận động được khánh thành vào năm 1910, với trận đấu giữa Manchester United và Liverpool. Sức chứa ban đầu của sân vận động là 100.000 khán giả, nhưng do chi phí tăng lên, sức chứa đã được giảm xuống còn 80.000 khán giả.

Một ký giả của tờ Sporting Chronicle đã viết trong bài viết về lễ khánh thành: “Đó là một sân vận động rộng rãi, diễm kiều, và phi thường bậc nhất…Một sân bóng không có đối thủ ở trên khắp thế giới, một niềm vinh dự cho thành Manchester”.

Trước khi sân vận động Wembley được xây dựng, Old Trafford là một trong những sân vận động được chọn để tổ chức trận chung kết Cúp FA.

Old Trafford đã tổ chức hai trận chung kết Cúp FA, vào năm 1911 và 1915.

Ngoài ra, Old Trafford cũng từng ghi nhận lượng khán giả kỷ lục là 70.504 người trong một trận đấu giữa Manchester United và Aston Villa vào năm 1920.

Old Trafford cũng từng tổ chức một trận đấu quốc tế, khi đội tuyển Anh thua đội tuyển Scotland 0-1 vào năm 1926.

Old Trafford từng ghi nhận lượng khán giả kỷ lục là 76.962 người trong trận bán kết Cúp FA năm 1939. Trong Thế chiến II, sân vận động bị hư hại nặng nề và Manchester United phải chuyển đến thi đấu tại sân Maine Road của Manchester City trong ba năm. Trận đấu đầu tiên của họ trở lại Old Trafford sau chiến tranh diễn ra vào ngày 24 tháng 8 năm 1949, với chiến thắng 3-0 trước Bolton Wanderers.

Old Trafford là một trong những sân vận động được chọn để tổ chức World Cup 1966. Sân cũng từng tổ chức trận chung kết tái đấu cúp FA năm 1970, với chiến thắng 2-1 của Chelsea trước Leeds. Ở thập niên 1970, sân Old Trafford đã trở thành sân bóng đầu tiên ở Anh được trang bị hàng rào quanh sân, nhằm ngăn chặn những hành vi quá khích của cổ động viên. Hàng rào này sau đó đã bị dỡ bỏ.

Old Trafford từng có sức chứa lên tới 80.000 chỗ ngồi, nhưng sau nhiều lần cải tiến, sức chứa đã giảm xuống còn 60.000 chỗ ngồi vào năm 1980.

Từ năm 1990 đến năm 2003, Old Trafford là sân vận động có sức chứa lớn nhất nước Anh với 68.217 khán giả.

Năm 2003, Old Trafford đã tổ chức trận chung kết UEFA Champions League giữa Milan và Juventus.

Từ năm 2001 đến năm 2007, sau khi sân vận động Wembley cũ bị phá hủy, đội tuyển bóng đá quốc gia Anh buộc phải thi đấu trên sân nhà tại các sân vận động khác nhau.

Trong thời gian đó, đội tuyển Anh đã thi đấu tại nhiều sân vận động khác nhau trên khắp nước Anh, từ Villa Park ở Birmingham đến St James’ Park ở Newcastle.

Từ năm 2003 đến năm 2007, sân vận động Old Trafford đã tổ chức 12 trong số 23 trận đấu ở sân nhà của đội tuyển Anh và nhiều hơn bất kỳ so với sân vận động nào khác.

Trận đấu quốc tế gần đây nhất được tổ chức tại Old Trafford là trận thua 1-0 của đội tuyển Anh trước đội tuyển Tây Ban Nha vào ngày 7 tháng 2 năm 2007.

Vào giữa tháng 7 năm 2005 và tháng 5 năm 2006, sân vận động Old Trafford đã được mở rộng thêm 8.000 chỗ ngồi ở hai góc phía tây bắc và đông bắc.

Một phần chỗ ngồi mới được sử dụng lần đầu tiên là ngày 26 tháng 3 năm 2006, với sự góp mặt của 69.070 khán giả trong một trận đấu tại Premier League.

Kỷ lục khán giả đến SVD tiếp tục bị phá bỏ ngày 31 tháng 3 năm 2007, khi mà có đến 76.098 khán giả chứng kiến Manchester United đánh bại Blackburn Rovers với tỷ số 4-1.

Điều này có nghĩa là chỉ có 114 chỗ ngồi bị bỏ trống, chiếm 0,15% tổng sức chứa của sân vận động là 76.212 khán giả.

Sân vận động Old Trafford là một trong những sân vận động được sử dụng để tổ chức các trận đấu bóng đá tại Thế vận hội mùa hè 2012. Sân đã tổ chức 5 trận đấu vòng bảng, tứ kết và bán kết của giải đấu bóng đá nam, và 1 trận đấu vòng bảng và 1 trận bán kết của giải đấu bóng đá nữ. Các trận bóng đá quốc tế dành cho nữ đầu tiên cũng được chơi ở đó.

3. Kiến trúc SVD Old Trafford

Thiết kế ban đầu của sân vận động Old Trafford bao gồm một khán đài chính có mái che và ba mặt khán đài đứng lộ thiên.

Sau đó, ba mặt khán đài đứng lộ thiên này được lắp đặt thêm mái bằng, với những hàng cột chống đỡ bên dưới.

Tuy nhiên, những hàng cột này gây trở ngại cho tầm nhìn của người hâm mộ, do vậy mà trong thập niên 1960, người ta đã thay thế hệ thống mái che cũ bằng những tấm mái chìa không cần đến cột trụ.

Old Trafford đã trải qua nhiều lần nâng cấp, nhưng sức chứa của sân cũng dần bị giảm xuống.

Sức chứa của sân giảm từ 58.000 chỗ trong thập niên 1960 xuống còn 44.000 chỗ sau đợt tái thiết vào đầu thập niên 1990.

Để đáp ứng nhu cầu của người hâm mộ, Ban lãnh đạo Manchester United đã quyết định mở rộng Old Trafford vào năm 1995.

Việc xây dựng khán đài ba tầng phía Bắc đã tăng tổng sức chứa của sân lên 56.000 chỗ.

Tân khán đài phía Bắc còn có nhiều tiện ích như Viện bảo tàng Manchester United, phòng truyền thống, nhà hàng Red Café và nhiều khán phòng đặc biệt dành cho các VIP.

Ngày 6 tháng 11 năm 2011, nhân dịp kỷ niệm 25 năm dẫn dắt Manchester United, khán đài phía Bắc của sân vận động Old Trafford đã được đổi tên thành Khán đài Sir Alex Ferguson để ghi nhận những đóng góp to lớn của ông đối với lịch sử câu lạc bộ.

Khán đài phía Nam là trung tâm của sân vận động Old Trafford, là nơi đặt khu vực dành cho ban huấn luyện, phòng kiểm soát an ninh, khu tác nghiệp truyền hình, các văn phòng quản trị, và một số nhà hàng sang trọng.

Khán đài này cũng có một điểm đặc biệt là hơi dốc, do đó mà có phần thấp hơn ba khán đài còn lại.

Trước đây, đường hầm dành cho cầu thủ cũng nằm ở trung tâm khán đài phía Nam, nhưng đến tận năm 1993 thì mới được chuyển sang nằm ở góc Tây Nam, với phòng chờ và phòng thay quần áo. Đường hầm cũ vẫn còn, nhưng không sử dụng, chỉ mở cửa cho khách tham quan hoặc trong các dịp đặc biệt.

Khán đài phía Đông của sân vận động Old Trafford có khu dành riêng cho cổ động viên đội khách ở góc đông nam, và khu dành cho người khuyết tật ở kế cận.

Trước đây, khán đài này được gọi là Hậu Đài – Bảng Gôn, vì bảng tỷ số được đặt ở đây.

Sau đó, bảng tỷ số được thay thế bằng hai bảng điện tử gắn tại hai góc khán đài Bắc.

Vào tháng 1 năm 2000, khán đài Đông được xây thêm một tầng, tăng tổng sức chứa lên 3000 chỗ.

Mặt tiền khán đài Đông giống như một cao ốc văn phòng, với nhiều bức tường và cửa đều được làm bằng kính tráng thiếc.

Trước mặt khán đài Đông là tượng đài ngài Matt Busby, bảng đồng tưởng niệm thảm họa Munich, và chiếc đồng hồ ghi nhớ thời khắc định mệnh ngày 6 tháng 2 năm 1958.

Cửa hàng kinh doanh những đồ lưu niệm của United cũng nằm trong khu này.

Khán đài phía Tây của sân vận động Old Trafford là nơi nổi tiếng với sự cuồng nhiệt của các cổ động viên.

Trước đây, khán đài này là khu khán đài đứng, với sức chứa 20.000 người. Các cổ động viên ở đây được biết đến với tiếng hò reo vang dội của họ, thậm chí còn dữ dội hơn cả âm thanh của một chiếc máy bay phản lực cất cánh.

Sau năm 1993, khán đài Stretford đã được cải tạo thành khán đài ngồi, và đến tháng 8 năm 2000 thì được xây thêm tầng hai.

Tại hội trường bên trong tầng hai này, có tượng đài của Denis Law, người được mệnh danh là “ông vua của Stretford”

Sức chứa của Old Trafford đã tăng lên đáng kể trong những năm qua.

Sau khi khán đài Tây được xây thêm tầng hai, sức chứa của sân tăng lên 68.217 chỗ.

Sau đó, hai góc khán đài Tây Bắc và Đông Bắc được mở rộng, nâng sức chứa lên 75.000 chỗ.

Về lâu dài, Manchester United dự định xây mới khán đài Nam với kiến trúc tương tự như khán đài Bắc, nhằm tăng sức chứa lên 92.000 chỗ.

Ngày 29 tháng 5 năm 2008, Manchester United đã công bố một bức tượng của ba huyền thoại George Best, Denis Law và Bobby Charlton, để kỷ niệm 40 năm lần đầu tiên đội bóng giành được Cúp châu Âu.

Bức tượng mang tên “The United Trinity” được đặt bên con đường Sir Matt Busby Way, đối diện với bức tượng của Sir Matt Busby, người đã dẫn dắt đội bóng giành được danh hiệu lịch sử đó.

4. Những con số

Kỷ lục lượng khán giả đến sân Old Trafford là 76.962 người, được ghi nhận vào ngày 25 tháng 3 năm 1939, trong trận bán kết Cúp FA giữa Wolverhampton Wanderers và Grimsby Town.

Sân vận động Old Trafford từng ghi nhận lượng khán giả đến sân cao nhất là 76.098 người, trong trận đấu giữa Manchester United và Blackburn Rovers thuộc giải Premier League vào ngày 31 tháng 3 năm 2007. Đây cũng là kỷ lục khán giả của giải Premier League.

Ngoài ra, sân vận động này cũng từng có lượng khán giả lên tới 74.731 người trong trận đấu giao hữu trước mùa giải giữa Manchester United và New York Cosmos vào ngày 5 tháng 8 năm 2011.

Trong thời kỳ sau Chiến tranh, lượng khán giả đến sân Old Trafford thấp nhất là 11.968 người, trong trận đấu giữa Manchester United và Fulham thuộc giải Ngoại hạng Anh vào ngày 29 tháng 4 năm 1950.

Tuy nhiên, vào ngày 7 tháng 5 năm 1921, sân vận động này đã tổ chức một trận đấu ở giải hạng hai Anh giữa Stockport County và Leicester City với lượng khán giả chỉ là 13 người. Con số này quá nhỏ bé so với 10.000 người đã đến xem trận đấu giữa Manchester United và Derby County trong cùng ngày.

Lượng khán giả đến sân trung bình tại Old Trafford đã có sự biến động đáng kể trong lịch sử.

Mùa giải 2006-07 là mùa giải có lượng khán giả đến sân trung bình cao nhất, với 75.826 người.

Mặt khác, mùa giải 1930-1931 là mùa giải có lượng khán giả đến sân trung bình thấp nhất, với 11.685 người